Diễn Đàn Phật Giáo

Go Back   Diễn Đàn Phật Giáo VĂN HÓA NGHỆ THUẬT PHẬT GIÁO NGHỆ THUẬT PHẬT GIÁO Thơ Văn,Tùy Bút

Gởi Ðề Tài Mới  Trả lời  
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 08-11-2011, 02:37 PM
gioidinhhue's Avatar
gioidinhhue gioidinhhue is offline
Nhóm Nghiên Cứu Phật Học
 

Tên Thật: Hoạt Tử Nhân
Tham gia ngày: Mar 2009
Đến từ: A mi da phat
Bài gởi: 1,346
Thanks: 498
Thanked 443 Times in 263 Posts
Say 'Thank You!' for this post. = 0 For This Post / 0 tổng số
Phương pháp rèn luyện nhẫn nại và bình thản



Trước một sự kiện hay một vấn đề, chúng ta thường có thói quen phản ứng ngay lập tức một cách máy móc, thiếu ý thức minh bạch, theo tình cảm hoặc quan niệm đã được lập trình sẵn trong bộ nhớ của tâm thức chúng ta.

Điều gì trái ý thì khẩn trương đối kháng và cố gắng tống khứ, loại bỏ, khử trừ, hủy diệt; điều gì vừa lòng thì vội vàng chiếm hữu hoặc nỗ lực tầm cầu, nắm bắt, giữ gìn, phát triển.

Hai thái độ này mang sắc thái bản năng quán tính hơn là cảm tính hay lý tính trong sáng, đích thực.

Người có đủ trầm tĩnh sáng suốt, thường biết quan sát mọi sự mọi vật một cách khách quan, sẽ không vội vàng phản ứng một cách vô thức hoặc thiếu tỉnh thức như vậy, vì họ biết rõ rằng bất cứ điều gì xảy ra đều có nguyên do của nó trong qui trình vận hành tự nhiên và tất nhiên của luật nhân quả, báo ứng. Muốn thấu rõ bản chất của những sự kiện hay mọi vấn đề, chúng ta cần phải biết kham nhẫn, chịu đựng, kiên trì để lắng nghe, quan sát, thể nghiệm trung thực, trọn vẹn, trong bài học khám phá và nhận chân bản chất sự thật.

Chống đối và thỏa hiệp là hai trở ngại lớn lao cho đức tính nhẫn nại, nói cách khác, không thể có nhẫn nại khi tâm chúng ta đầy ắp sự bất mãn hoặc thỏa mãn. Vì vậy trên nghĩa rộng, nhẫn nại bao hàm những đối tượng vừa lòng, thỏa ý, vì nếu không có lòng kham nhẫn trước sự hấp dẫn, lôi cuốn của những đối tượng vừa lòng này thì tham ái sẽ dễ dàng sinh sôi nẩy nở và hậu quả là tâm chúng ta sẽ bị đắm chìm, dính mắc trong say mê, tham luyến. Tuy nhiên, nhẫn nại thường được nhắc đến khi đối trước những đối tượng bất bình, nghịch ý, dễ gây ra sợ hãi, bực tức, oán thù, nóng giận, ganh ghét, đố kỵ… và dễ tạo tác những hành động, lời nói, tư tưởng sai lầm, bất thiện, hại mình, hại người.

Ngay cả khi chúng ta cố gắng tu luyện với ý đồ loại bỏ phiền não khổ đau để đạt đến lý tưởng thanh bình an lạc, hoặc với mục đích mưu cầu sở đắc những khả tính siêu huyền, là đã biểu hiện sự yếu kém trong sức chịu đựng, kham nhẫn để học ra từ những phiền não khổ đau đó bản chất của thực tại ngay nơi sự sống hiện tiền. Điều chúng ta cần không phải là đạt được mà là thấy ra. Vô minh, tức không thấy ra sự thật, là khởi đầu của phiền não khổ đau, luân hồi sinh tử, không thể chấm dứt phiền não khổ đau khi vô minh còn đó, hay khi bản chất của thực tại vẫn chỉ là ảo tưởng trong tâm thức chúng ta. Vậy, trốn tránh hay rời bỏ thực tại hiện tiền để đuổi bắt một lý tưởng tương lai dù siêu việt đến đâu cũng chỉ là ảo tưởng, là thả mồi bắt bóng, vì đã không thấy ra rằng tất cả sự nhiệm mầu đều đã viên mãn ngay nơi thực tại hiện tiền này. Nhưng để thấy ra thực tại mầu nhiệm đó, chúng ta không thể tránh né sự thật mà cần phải có đủ can đảm, tinh tấn mới có thể kham nhẫn, chịu đựng tất cả mọi pháp đến và đi như những yếu tố cần thiết cho bài học từ bi và giác ngộ.

Khi nghe có một vị đạo sư ở một chân trời nào đó có thể truyền dạy những khả năng siêu việt như thiền định, thần thông, pháp thuật… hoặc hứa hẹn một thiên đàng an lạc giải thoát, thì ít người chịu đựng được lòng tham muốn của mình, chẳng chút ngần ngại, tìm mọi cách từ bỏ thực tại, lên đường bái sư học đạo, sẵn sàng tuân thủ mọi chỉ dẫn hay luật lệ qui định của ông ta, với hy vọng mau chóng đạt được trạng thái siêu huyền lý tưởng, mà bấy lâu người ấy hằng mơ ước. Nhưng lý do nào thúc đẩy những ước mơ lý tưởng đó? Đơn giản chỉ vì cái ngã không kham nhẫn nổi thực tại bất toàn, bất như ý, nên luôn luôn hướng đến tìm cầu một bản ngã an toàn, như ý.

Nhưng họ đâu biết rằng không có khả năng nào siêu việt hơn khả năng có thể kiên trì nhẫn nại trước những thử thách cam go đầy phiền não khổ đau để học ra bài học giác ngộ của chính mình, ngay trong cuộc sống, với một tâm bình thường giản dị. Đó là ý nghĩa của thời vị trung chính mà Kinh Dịch muốn nói: ”Dị giản nhi thiên hạ chi lý đắc hĩ, thiên hạ chi lý đắc nhi thành vị hồ kỳ trung hĩ”, nghĩa là, càng giản dị càng dễ thấu đạt đạo lý của cuộc sống, và có thấu đạt chân lý của cuộc sống thì mới thành tựu thực tại một cách trọn vẹn ngay đây và bây giờ.

Giác ngộ giải thoát không có nghiã là tìm đến một chân trời lý tưởng thường-lạc-ngã-tịnh, mà chính là thấy ra bản chất của đời sống là vô thường, khổ não, vô ngã, bất tịnh – mà chỉ có nhẫn nại mới đủ can đảm đối mặt để nhận chân sự thật bất như ý này – và nhờ đó tham sân si mới thực sự hoàn toàn đoạn tận để có thể ung dung trong ràng buộc, tự tại giữa khổ đau với một nụ cười bình an, vô úy. Cuộc sống, quả thật, có quá nhiều khổ đau nhiệt não, nhưng đó cũng chính là môi trường tuyệt vời nhất cho sự giác ngộ giải thoát, đúng như một danh ngôn đã nói: “Cảnh khổ là nấc thang cho bậc anh tài, là kho tàng cho người khôn khéo và là vực thẳm cho những kẻ yếu đuối”.

Người Việt Nam cũng có câu ca dao biểu hiện trí tuệ nhân gian rất chính xác :

Con người là kẻ học nghề,

Mà thầy là nỗi ê chề đớn đau,

Không ai tự biết mình đâu,

Nếu chưa từng trải đớn đau nhiều bề.


Vậy cuộc đời là một trường học giác ngộ rộng lớn bất tận và những vị đạo sư tài ba nhất chính là những cảnh ngộ mà chúng ta gặp phải trong suốt đời mình, hay nói cách khác, đó là những tấm gương phản ánh trung thực nhất mặt mũi chúng ta trong mọi tình huống. Và bài học giác ngộ chính xác nhất không phải là một phương pháp cố định nỗi tiếng nào để chúng ta phải luôn luôn tuân thủ, mà chính là những diễn biến trong thái độ phản ứng của chúng ta ngay nơi sự tương giao với từng cảnh ngộ hàng ngày.

Ví dụ, khi bạn gặp một người ca ngợi hay mạt sát mình, đó là vị đạo sư đang chỉ cho bạn thấy chính xác nhất phản ứng của bạn ngay lúc đó là gì, đang vui mừng hay đang oán giận. Vậy mà bạn không chịu thấy ra sự thật ngay tại hiện trường thân-tâm-cảnh ấy. Bạn để nó qua đi, rồi loay hoay tìm cây đủa thần trân quí mà một vị đạo sư nỗi tiếng nào đó đã truyền cho, với hy vọng ngày qua ngày bạn sẽ tìm kiếm được cái đã chìm sâu vào dĩ vãng vô thức. Nhưng thực tại là phải thấy ngay (sandiṭṭhiko), trên chính nó (opanayiko), không thể đợi thời gian (akāliko) cho một cái thấy mai sau đầy hứa hẹn. Nếu bạn để mất thực tại hiện tiền thì chẳng bao giờ bạn tìm thấy nó ở bất cứ nơi đâu và lúc nào khác nữa, trừ phi đó chỉ là dư tưởng của một thời đã qua không bao giờ trở lại.

Để có thể thấy rõ bản chất thực tại ngay đây và bây giờ, không có cách nào khác hơn là chúng ta phải kham nhẫn với những gì khó kham nhẫn. Nếu bạn khởi lên bất cứ một lực đối kháng nào thì lòng kiên nhẫn lập tực biến mất, để lại một nỗi khổ đau tâm lý khó chịu hơn nhiều. Nhưng kham nhẫn cũng không có nghĩa là buông xuôi hay chấp nhận phiền não khổ đau, vì chấp nhận tức là đành chịu bó tay hay buông tay đầu hàng khi không còn khả năng hoặc phương cách nào để kháng cự, đó không phải là nhẫn nại. Chấp nhận và phủ nhận là hai mặt của cùng một tính cách, có vẻ như mâu thuẫn, nhưng thật ra cũng chỉ cùng phát xuất từ một thái độ của bản ngã được thay đổi chiều hướng mà thôi.

Nhẫn nại là thái độ đón nhận mọi sự kiện đến đi một cách trầm tĩnh, sáng suốt của bậc thiện trí thức, khi thấy rằng đó là sự vận hành tất yếu và chính xác của pháp trùng trùng duyên khởi. Cái này sinh thì cái kia sinh, cái này diệt thì cái kia diệt, như một chuỗi nhân quả liên quan sinh sinh diệt diệt. Không có cái gì sinh mà không có nguyên nhân của nó. Có trái xoài vì có cây xoài, có cây soài vì có giống xoài v.v. và v.v. Bạn tách rời hiện tại ra khỏi chuỗi vận hành của nó rồi gán vào đó những điều kiện ngoại lai do bạn tưởng tượng ra một cách chủ quan hoặc những nguyên nhân do bạn tin theo một chủ thuyết triết học, tôn giáo nào đó. Thế là bạn không cần kiên nhẫn để lắng nghe, chiêm nghiệm, học hỏi trực tiếp và sáng tạo từ bản chất của thực tại ngay đây và bây giờ. Bạn đã quen đánh giá, phê phán, kết luận theo những công thức đã có sẵn từ kiến thức vay mượn bên ngoài, hoặc từ những giáo điều, kinh điển người xưa truyền lại. Nhưng chân lý chỉ có trong thực tại, không ở quá khứ hay tương lai trong tâm tưởng của bạn.

Nhẫn được thể hiện dưới nhiều hình thức khác nhau cho phù hợp với từng hoàn cảnh trải nghiệm: Nhẫn nại hay nhẫn nhịn là sẵn sàng tự nguyện nhường bước trước những áp lực mà không sợ hãi, không đối kháng, không thỏa hiệp. Ví dụ như trường hợp đức Phật, trước sự trấn áp hung dữ, ương ngạnh của dạ-xoa Alavaka, Ngài vẫn nhẫn nại, khiêm hòa, không tỏ thái độ bực tức, khinh mạn, ghét bỏ, kinh sợ hay khiếp phục, và cũng không tỏ ra thái độ thù nghịch, đối đầu. Nhưng cũng chính vì vậy mà cuối cùng dạ-xoa Alavaka là kẻ chinh phục hiếu thắng lại bị khuất phục trước đức tính nhu hòa nhẫn nhịn của Phật.

Kham nhẫn là chịu đựng được những hoàn cảnh khó chịu đựng. Ví dụ như kham nhẫn với cảm giác đau đớn, thời tiết khắc nghiệt; kham nhẫn khi phục vụ những người già yếu, bệnh tật, trái tính; kham nhẫn trước những lời chỉ trích đàm tiếu v.v. Người thường chánh niệm tỉnh giác thấy rõ những cảm giác đau đớn hay những cảm xúc khó chịu vẫn trầm tĩnh sáng suốt, nên dễ dàng kham nhẫn trước những áp lực kịch liệt. Nhưng người thiếu tỉnh thức đôi lúc chỉ một vết bẩn trên áo, một tiếng muỗi vo ve, một mùi hương hơi nòng, một tách trà nhạt nhẽo, hay một chỗ ngồi nhám thô… cũng đủ làm cho họ bực mình, cáu kỉnh. Tính dễ nóng nảy, bất bình, dù chỉ với những chuyện hết sức nhỏ nhặt bình thường, là dấu hiệu của sự thiếu kham nhẫn, và cũng là triệu chứng của suy nhược thần kinh. Hãy coi chừng, tính dễ bất bình, nôn nóng càng cao thì đức kham nhẫn càng thấp và ngược lại.

Kiên nhẫn là sức chịu đựng bền bĩ lâu dài đủ để thực hiện và hoàn tất một công việc nào đó, dù khó khăn gian khổ đến đâu cũng vẫn không sờn lòng, nản chí. Nhiều người khởi sự rất hăng say nồng nhiệt nhưng khi gặp trở ngại thì liền buông xuôi, chùn bước, thậm chí nản lòng bỏ cuộc nữa chừng. Đó là vì thiếu lòng kiên nhẫn, thiếu sức chịu đựng bền lâu. Khi chờ đợi một người nào hay một việc gì, bạn càng nôn nóng bao nhiêu thì càng khó kiên nhẫn bấy nhiêu và vì vậy, dĩ nhiên, áp lực của sự căng thẳng càng gia tăng gấp bội.

Nhẫn nhục không có nghĩa là đành chịu chấp nhận nhục nhã vì vô phương chống đỡ, vì mục đích đợi thời cơ trả thù rửa hận, hay để được thăng quan tiến chức… như nhiều người thường nghĩ. Có thể nói nhẫn nhục là đức tính khó nhất trong tất cả loại nhẫn. Trước sự vu khống, mạ lỵ, cướp bốc, đàn áp, trong cơn hành hạ, tra tấn, tàn nhẫn, hung bạo… mà vẫn nhẫn nhục chịu đựng được không một chút động tâm thì quả là siêu phàm nhập thánh.

Không ai thích khó khăn, đau khổ, vì tất nhiên, khổ đau là điều rất khó chịu. Người thiếu trầm tĩnh sáng suốt sẽ lập tức tìm cách loại trừ hay tránh né những gì gây ra khó chịu. Nhưng không phải tất cả điều gì khó chịu cũng đều vô ích hay có hại. Có thể nói phần lớn khổ đau giúp chúng ta rất nhiều phương diện nếu chúng ta biết lắng nghe, chiêm nghiệm, học hỏi:

- Những đức tính nhẫn nại như kham nhẫn, kiên nhẫn, nhẫn nhục, nhẫn nhịn v.v., mà chúng ta vừa đề cập ở trên, không thể phát huy nếu không nhờ trải qua những thử thách trắc nghiệm của khó khăn gian khổ.

- Càng gặp nhiều gian khó sức chịu đựng càng cao, sức chịu đựng càng cao, tâm càng nhiều an lạc. Ngược lại, càng muốn sống dễ dàng, sức chịu đựng càng thấp, và do đó tâm cũng đầy lo âu sợ hãi.

- Người có thể nhẫn nại trước những nỗi khổ đau, thường ít bực tức, nóng giận nên tâm trở nên hiền lương, mát mẻ, dịu dàng… đó là biểu hiện của lòng nhân từ bác ái. Đồng thời người có đức nhẫn nại thường biết cảm thông với những nỗi khổ đau của kẻ khác, nên lòng bi mẫn của họ ngày càng rộng mở. Người nhẫn nại cũng dễ dàng bình thản trước mọi thăng trầm, đó là dấu hiệu của tâm xả, một nội tâm thăng bằng, không thiên lệch trong ưa ghét, khổ vui, lâý bỏ. Mỗi khi nhẫn nại được tâm chúng ta cũng cảm thấy an vui, hoan hỷ. Vì vậy, có thể nói, nhẫn nại là tiền trạm của bốn tâm vô lượng: từ, bi, hỷ, xả.

- Có thấy khổ, biết khổ, trải nghiệm khổ, thực chứng khổ… thì mới phát hiện được những nguyên nhân sai lầm đưa đến khổ đau phiền muộn. Nôn nóng và mong cầu (vì thiếu kham nhẫn) là hai trở ngại cho sự thấy biết như thật.

**************************
Hỏi:

- Đối với những kẻ xấu ác, gây ra tổn thất cho nhiều người, nếu chúng ta chỉ biết nhẫn nại thì làm sao ngăn chận, trấn áp chúng để chúng khỏi hãm hại người khác?

Đáp:

- Ở đây chúng ta đang nói đến đức tính nhẫn nại chứ chưa nói đến biện pháp ứng xử. Biện pháp thì có rất nhiều như: thương yêu, giáo dục, ngăn ngừa, ngăn chận, giam giữ, cải tạo, trấn áp, xử phạt, gia hình, trừng trị… và thậm chí khử trừ, loại bỏ… tùy theo từng đối tượng, từng hoàn cảnh, từng trường hợp. Nhưng để thực hiện những biện pháp này một cách chính xác, có hiệu quả, đúng đối tượng, đúng hoàn cảnh thì trước hết phải có lòng nhẫn nại. Càng thiếu nhẫn nại xác suất sai lầm trong xử lý càng cao. Và coi chừng, xử lý sai cũng là điều xấu ác thì làm sao cải thiện được những người xấu ác?

Hỏi:

- Tôi có kinh nghiệm là càng nhẫn nhịn kẻ xấu càng lấn lướt. Dường như người tốt luôn bị kẻ xấu lợi dụng và hãm hại. Vậy có nên nhẫn mãi không?

Đáp:

- Nói như vậy, xem ra bạn nhẫn nại chưa đủ hay có chút sai lầm gì đó rồi, bởi vì tuy có nhẫn nại nhưng vẫn còn ít nhiều ấm ức, phải không? Nhẫn nhịn không có nghĩa là nuốt hận nhịn nhục cho qua chuyện để cầu an hoặc để chờ thời cơ phục hận. Nhẫn nại cần đi chung với sáng suốt, trầm tĩnh, nghĩa là sự hiểu biết đúng đắn giúp chúng ta không xử sự nóng nảy hấp tấp, nhờ vậy chúng ta dễ dàng bình tĩnh trong cách ứng xử hợp tình hợp lý với mọi người, kể cả kẻ xấu. Nhẫn nại làm nền cho thương yêu, thông cảm, và thương yêu thông cảm lại giúp cho nhẫn nại dễ dàng hơn. Đó là lý do vì sao đối với những người thân, dù họ có sai xấu chúng ta cũng sẵn sàng cảm thông, tha thứ, nhưng đối với kẻ thù thì không dễ mấy ai cam lòng nhẫn nhịn. Tuy nhiên, cần lưu ý, có một sự cách biệt lớn lao giữa hai loại nhẫn: Nhẫn nại với người thân vì tình thương yêu ích kỷ (hữu ngã) và nhẫn nại với kẻ thù do lòng từ ái vị tha (vô ngã). Nhẫn nại cao nhất là không có người hay không có cái ta nhẫn nại.

Có điều chúng ta cần phải thận trọng trong việc đánh giá người xấu kẻ tốt. Chẳng hạn như người đối nghịch với mình chưa hẵn là kẻ xấu, kẻ ủng hộ mình chưa hẵn là người tốt. Nói chung, kẻ xấu thường có hành động, nói năng, suy nghĩ hại mình, hại người. Ngược lai, người tốt không những không hại mình, hại người mà còn lợi ích cho cả đôi bên. Lợi ích đây là đem lại sự an lành, tốt đẹp cho mình và người. Như vậy, người xấu quả thật khó thương, nhưng xét cho cùng họ cũng thật “tội nghiệp” - đáng được thương yêu tha thứ, vì dù thế nào đi nữa, họ vẫn là những kẻ khổ đau khi phải trả cái giá cho tâm địa xấu xa tội lỗi của mình. Tuy nhẫn nại, nếu cần bạn có thể xử lý nghiêm khắc để họ khỏi khinh lờn, lấn lướt mà gây thêm tội ác, nhưng bạn phải chắc rằng đó không phải là biện pháp phát xuất từ giận dữ, thù ghét, mà bạn chỉ muốn giúp họ trở nên tốt hơn hay ngăn chận sự thiệt hại cho nhiều người khác mà thôi. Bạn không nên trừng trị kẻ ác một cách chủ quan manh động theo kiểu “Thay Trời hành đạo” mà cứ để duyên báo chín mùi theo luật nhân quả tự nhiên.


Hỏi:

- Theo niềm tin của một số tôn giáo thì mọi việc đều là định mệnh đã được an bài, nhờ vậy các tín đồ dễ dàng nhẫn nại hơn. Điều đó có tốt không?

Đáp:

- Có nhẫn nại dĩ nhiên là tốt rồi, tuy nhiên, không phải ai cũng có thể dễ dàng chấp nhận niềm tin này. Hơn nữa nhẫn nại như thế vẫn còn có chút bất toàn, vì đây chỉ là sự tuân phục theo một ý chí giả định nào đó từ bên ngoài, không phải tự thắng mình vì thấy rõ vấn đề và sự cần thiết của nhẫn nại. Theo Phật giáo, nhẫn nại cũng là một hình thức chịu trách nhiệm về hậu quả hành vi của chính mình đã làm trong quá khứ, đồng thời qua đó thấy rõ sai lầm để tự điều chỉnh hành vi của mình về sau. Ví dụ, một học sinh có điểm toán thấp, phát hiện ra do mình ham chơi và thiếu chú ý. Biết vậy, bây giờ em lo siêng năng và chú ý vào môn toán hơn để tự điều chỉnh sai lầm của mình và tất nhiên sẽ cải thiện được điểm toán của em về sau. Đó hoàn toàn là do nhận thức đúng bản thân, không do quyết định nào từ bên ngoài.

Hỏi:

- Có mấy người láng giềng luôn ngấm ngầm hãm hại gia đình tôi. Tôi không thể chịu đựng được nữa. Như vậy, tôi nên cố gắng nhẫn chịu hay nên tìm chỗ yên ổn dời nhà đi để có điều kiện tu tập dễ dàng hơn? Tôi quyết tâm hành thiền để giải thoát, tại sao lại phải chịu đựng làm gì cho kéo dài thêm khổ?

Đáp:

- Trước khi trả lời câu hỏi, tôi xin kể vắn tắt câu chuyện đức Phật và Tăng chúng bị sỉ nhục khi đi vào thành Kosambi khất thực. Để trả mối thù bị chạm tự ái, bà thứ phi Migandiyā xứ Kosambi đã xúi giục dân chúng mắng chửi, nhục mạ đức Phật một cách thậm tệ. Tôn giả Ananda thấy vậy liền xin thỉnh đức Phật đi qua thành khác khất thực. Đức Phật hỏi nếu qua chỗ khác cũng bị mắng chửi nữa thì sao? Bạch Thế Tôn, thì đi chỗ khác nữa. Phật nói, nếu đi đến đâu cũng bị mắng chửi, vậy chẳng lẽ cứ đi, đi mãi, hay sao? Tốt hơn hết là chúng ta nên để cho phiền não tự diệt nơi đâu chúng sinh khởi. Quả nhiên, bảy ngày sau dân chúng thành Kosambi không còn mắng chửi, nhục mạ đức Phật nữa. Bạn đừng tưởng tu lên cao thì được an toàn nhàn hạ. Ngược lại, muốn tu cao thì phải chấp nhận thử thách cao hơn. Đức Phật, sau khi chiến thắng Ma Vương, đắc thành Chánh Quả, vẫn còn chịu tám nạn lớn và nhiều nạn khác trong đó có sự mưu sát của Devadatta. Đức Chúa bị Juda phản bội và phải chịu cực hình đóng đinh trên thập tự giá.

Nếu chướng ngại là quả của nghiệp thì dù “bay lên hư không, lặn xuống đáy biển hay trốn vào hang sâu núi thẳm thì cũng không thể nào tránh được” (Kệ Pháp Cú). Vì vậy, bậc thiện trí thức sợ gieo nhân chứ không sợ gặt quả. Nhiều người làm ác hay làm lành mà chẳng thấy báo ứng đâu cả nên không tin nhân quả nghiệp báo, nhưng đó là vì chưa đến lúc trổ quả mà thôi. Thực ra, nghiệp quả có tính giáo dục rất cao. 1) Nghiệp quả dạy chúng ta biết chịu trách nhiệm về hành vi đạo đức của mình. 2) Nghiệp quả giúp chúng ta thấy ra nguyên nhân xa gần của nó. 3) Thấy nhân thấy quả chính là thấy rõ bản chất vô thường, khổ, vô ngã của vạn pháp. 4) Nghiệp quả rèn luyện chúng ta những đức tính cao qúi như nhẫn nại, cảm thông, thương yêu, hỷ xả… 5) Người sẵn sàng đón nhận nghiệp quả mà vẫn định tĩnh sáng suốt, vẫn thong dong tự tại, vượt khỏi tham ưu chắc hẵn là người đã giác ngộ giải thoát.

Vậy tại sao chúng ta không nhân sự quấy rầy của những người hàng xóm để trưởng dưỡng đạo tâm, tu tập nhẫn nại, từ bi, thiền định, trí tuệ? Thật ra khi trong tâm còn khổ thì dù đi tới chân trời góc biển nào khổ vẫn bám theo. Chúng ta luôn muốn thay đổi nhưng thực ra chỉ đổi cái khổ này qua cái khổ khác. Rồi chúng ta không ngừng chọn lựa, nhưng đã chọn bề mặt thì phải lấy luôn bề trái, thế thôi.

Hỏi:

- Mặc dù tôi cũng tin như vậy, nhưng thật khó mà nhẫn nhục được với hạng người vừa hung ác vừa mưu mô xảo quyệt. Họ vừa ăn cướp vừa la làng, hại người rồi lại vu khống đổ tội cho người. Họ giống như Nhạc Bất Quần trong truyện kiếm hiệp Kim Dung, giả nhân giả nghĩa nhưng bụng dạ hẹp hòi hiểm độc. Khổ nỗi họ khéo nịnh bợ cấp trên nên luôn được che chắn, ô dù. Hạng người đó mà triệt hạ đi thì ai cũng vui mừng, sao lại phải cam tâm chịu nhịn cho ấm ức?

Đáp:

- Tôi hoàn toàn thông cảm với bạn, và hầu như phần lớn đều muốn như vậy. Nghĩ cho hả giận thế thôi chứ triệt hạ hạng người đó cũng đâu có dễ, phải không? Không chừng chưa triệt được họ thì đã bị họ triệt rồi, vậy chẳng phải oan uổng lắm sao! Nói thông cảm vì trong đời tôi đã từng giáp mặt với không ít hạng người như vậy. Mà thôi, cứ bình tĩnh đi, xét cho cùng nhẫn nhục là thượng sách, còn nếu chịu hết nổi thì “tam thập lục kế dĩ đào vi thượng”. Biết đâu chừng bạn càng cố hành động càng kéo dài rắc rối thêm trong khi lẽ ra cứ để yên thì mọi việc đã được giải quyết sớm sủa hơn nhiều.

Thực tình mà nói, lúc đầu không dễ mấy ai không bực mình khó chịu, nhưng sau một thời gian đụng đầu với họ xem ra người ta lại trưởng thành hơn, bản lãnh hơn, tiến bộ hơn… rất nhiều. Phải chăng đó là những thử thách mà con người phải trải qua trên đường tiến hóa? Không chừng một ngày nào đó bạn chợt thấy rằng chính những hạng người này đã vô tình giúp bạn vượt qua chính mình, để thành nhân chi mỹ. Không có những thử thách đó làm sao bạn có thể tự biết mình và biết rõ người một cách trung thực cụ thể? Nhận ra điều này hẵn bạn sẽ thầm cám ơn những kẻ đối đầu vô lại ấy biết bao.

Kẻ xấu cũng có nỗi khổ riêng của họ: những toan tính bạc đầu, những lo âu sợ hãi, những ray rứt khôn nguôi… lại còn bị căm thù phỉ nhổ, nguyền rủa khinh khi... Cho nên bạn đừng manh động, sẽ có nhân quả báo ứng xét xử họ một cách công minh xác đáng, để họ còn học ra bài học của chính mình. Không phải ở đâu xa, ngay trong cuộc sống này, tôi đã từng chứng kiến những kẻ hại người đều bị báo ứng thê lương. Như vậy, họ cũng là những kẻ đáng thương hơn là đáng ghét. Hãy cầu nguyện cho họ sớm học ra bài học của mình để biết hồi đầu hướng thiện. Đừng nên đương đầu với kẻ ác, gây thù kết oán với họ làm chi để chuốc họa vào thân! Cái chính là bạn phải biết tự cứu mình ra khỏi những bức xúc trong lòng hơn là quan tâm đến việc sửa trị những điều thị phi thiện ác bên ngoài

http://killman007.blogspot.com/2010/...an-nai-va.html

**************************
Không cần phải l‎ý giải dài dòng thì ai trong chúng ta cũng biết là khi gặp vấn đề, nếu ta bình tĩnh suy tính đối phó thì kết quả tốt hơn là lo sợ, run rẩy, hồi hộp, kích động. Nếu các bạn học võ, thì điều quan trọng số một, và là điều khó dạy võ sinh nhất, là bình tĩnh khi đối diện với địch thủ hay hiểm nguy. Rất nhiều võ sinh, và cả rất nhiều võ sư, đã nói: ‘Ước chi tôi có thể bình tĩnh như sách nói.”




* Khi chúng ta hồi hộp, lo lắng, sợ hãi hay tức giận, não bộ chúng ta chuyển sang vị thế chuẩn bị “đánh hay chạy” (fight or flight). Đây là bản năng phòng thủ tự nhiên ta đã có từ trong gene hàng triệu năm trước. Não bộ bơm ngay một lượng adrenaline lớn làm tim đập nhanh, hơi thở mạnh, các mạch máu thu nhỏ, máu đặc hơn lúc bình thường, các giác quan thu hẹp lại trong trạng thái người ta gọi là “tầm nhìn trong đường hầm” (tunnel vision), thấy (và nghe) chỉ một điểm ta tập trung vào, và không thấy không nghe được điều gì khác. Khả năng phản ứng với cái mình thấy và nghe trong “đường hầm” đó thì nhanh, nhưng khả năng suy xét trong toàn cảnh thì yếu, vì không thấy và không nghe được toàn cảnh. Và khả năng phân tích lý luận bình thuờng cũng biến mất. Hầu như toàn năng lực của não bộ chỉ tập trung vào một điểm: Chạy hoặc đánh.


Bởi biết được nhu cầu phải hiếu biết toàn cảnh để chiến đấu có hiệu quả, cho nên các võ gia hiểu rõ tầm quan trọng của đức điềm tĩnh, tức là tầm quan trọng của việc chiến thắng ảnh hưởng của adrenaline khi đối diện nguy hiểm. Vì vậy, toàn bộ con đường võ sĩ đạo của võ học mọi nơi đều nhắm đến điều này: Đức điềm tĩnh. Ví dụ:

• Khiêm tốn: Gập mình chào hỏi cung kính với bạn đồng môn và các thầy cô. Chào từ tốn chậm rãi lễ độ, ăn nói cung kính lễ độ, thì rất khó cho adrenaline làm cho mình nhảy choi choi.

• Trước khi thi đấu, chào nhau tử tế, đôi khi còn thi lễ rất màu mè, kể cả múa chầm chậm như trong võ Thái Lan. Đây là cách để chậm lại, bình tĩnh lại, chống lại cơn bão ồ ạt của adrenaline.

• Ngồi xếp bằng, tập trung hít thở, tập khí công: Gia tăng công lực là chuyện nhỏ, tập tâm tĩnh lặng đến mức adrenaline không làm cho tâm xung động là chuyện lớn

Tập chiến đấu thường xuyên, để không còn biết sợ và adrenaline không có cơ hội làm việc.

• Nhịn nhục bỏ đi, hay lý giải nhỏ nhẹ: Để giải quyết vấn đề mà không cần phải đặt mình vào vị thế có thể bị adrenaline điều khiển. Hơn nữa, nói chuyện nhỏ nhẹ trước khi phải đánh nhau cũng làm cho adrenaline không có dịp dấy lên sớm.

* Đối phó với những khó khăn từ bên ngoài hay từ trong tâm ta cũng thế. Nếu tâm ta không tĩnh lặng, ta không thể thấy được toàn cảnh, chỉ thấy được một điểm trong “đường hầm,” cho nên mọi tính toán thường sai. Mà mỗi ngày chúng ta có cả trăm ly’ do để mất điềm tĩnh: kẹt xe trễ giờ, mấy email messages nói móc, một người làm chung phòng ghen tị, bị ai đó phê phán, bị ai đó đâm sau lưng, có vấn đề trong liên hệ tình cảm, căng thẳng vì chạy đua với công việc và cái đồng hồ, có vẻ như không đạt được mục tiêu tam cá nguyệt này, chuyện bất công thấy dọc đường, chuyện vô ly’ thấy trong chính sách, tin xấu trên TV… Nói chung là ai trong chúng ta cũng có đủ ly’ do để bị xung động, để mất điềm tĩnh trong ngày. Cho nên tĩnh lặng để luôn luôn sáng suốt thấy được toàn cảnh không phải là điều dễ dàng, nếu ta không quan tâm nghiên cứu và xây dựng đức điềm tĩnh.

Thế thì, làm thế nào để giữ được điềm tĩnh trong ngày?

1. Ngăn chận xung động, không cho đến trong các công việc hàng ngày

• Lịch làm việc thong thả. Phần lớn stress trong ngày đến vì ta cố nhét nhiều quá vào lịch làm việc. Chậm lại môt tí, và làm lịch thư thả một tí. Ví dụ: Nếu có cuộc họp quan trọng ở cách nơi mình làm 30 phút, thì dành 40 phút để di chuyển. 10 phút để trừ hao kẹt xe bất thường. Nếu bị kẹt xe mình không stress. Bước vào một cuộc họp quan trọng với stress là rất tai hại.

Nếu làm lịch thư thả lại, ta có thể làm mất đi ít nhất là 80% số lượng stress trong ngày.

• Thông tin tốt. Nếu bị kẹt xe, gọi ngay cho đối tác cho biết là có thể đến trễ vì bị kẹt xe bất thường. Thế thì sẽ giảm stress.

Thông tin tốt còn có nghĩa là nên nói chuyện thường xuyên để sếp biết tình trạng của mình thế nào, và khi sếp cho thêm việc mới thì cũng nói rõ với sếp, vì thời khóa biểu của mình, ưu tiên thời gian sẽ thế nào và vận tốc mình sẽ như thế nào.

• Làm sạch mặt bàn. Buổi sáng vào, thường có đủ mọi chuyện chờ sẵn trên bàn, và ta thì cũng chưa nóng máy. Dùng một tiếng đồng hồ đầu tiên để làm cho nóng máy, bằng cách giải quyết hết các chuyện lặt vặt. Khi hết các chuyện lặt vặt, chỉ còn một hai chuyện lớn, thì ta cảm thấy thoải mái hơn là “còn cả chục chuyện phải làm.”

• Từ từ giải quyết khó khăn. Gặp chuyện gì khó quá, nếu không bắt buộc phải làm gì đó ngay lập tức, thì chậm lại, để đó, làm việc khác, để cái đầu có dịp suy nghĩ từ từ.

Nếu trong lòng không biết nên qu‎yết định cách nào, thì đừng làm quyết định gì cả. Nếu cần thì quyết định cách “mua thêm thời gian” để suy nghĩ thêm—quyết định vô thưởng vô phạt để có thêm thời gian, đợi lúc cảm thấy khá chắc chắn trong lòng thì hãy quyết định





• Để dành càng nhiều lựa chọn càng tốt. Không nên quyết định kiểu “đốt cầu” (burn the bridge) nếu không bị bắt buộc làm thế, vì mình không thể biết được là trong tương lai mình có thể phải đi ngược lại chiếc cầu đó. Không nên đóng bất kỳ cánh cửa nào vĩnh viễn, nếu mình không bị bắt buộc phải làm thế. Càng có nhiều cửa để mở cho tương lai, càng có nhiều tự do, và càng ít stress cho mình.

Các tuyên bố cực đoan thường đóng cửa vĩnh viễn không cần thiết. Ví dụ: Tôi thề không đội trời chung với người Hồi giáo (hay nguời Công giáo, hay người Công Sản, hay người gì gì đó). Hay “Tôi thề không bao giờ gặp mặt cô ấy nữa” (Làm sao biết hết quyền lực của tiếng gọi com tim được? Đừng thề thốt chỉ trong một phút giận mất khôn ).

• Trên đường luôn luôn có ổ gà hoặc người lái xe ẩu. Nghĩa là công việc luôn luôn gặp trở ngại lớn nhỏ thường xuyên. Chẳng lý do gì bạn phải stress khi gặp trở ngại. Đó chỉ là chạy phải ổ gà thôi. Thực ra, bạn được trả công chỉ để giải quyết trở ngại. Trở ngại chính là túi tiền của bạn. Nếu mọi việc trôi chảy như tính toán, không có trở ngại, thì người ta đã dùng computer hết rồi, còn đâu việc cho con người làm.
.

2. Tập cho được một nội lực tĩnh lặng thành bản tính của mình.

• Cái nhìn ưu ái về cuộc đời. Yêu mình, yêu người, và yêu đời. Càng yêu, ta càng ít bị stress. Tình yêu là phương thuốc chống stress nhiệm mầu.

Làm thế nào để biết mình đang yêu mình, yêu đời và yêu người ? Thưa, người đang yêu thì thấy cái đẹp nhiều hơn. Người đang ghét thì thấy cái xấu nhiều hơn.

• Thành thật. Người không thành thật, hay nói dối, rất khó mà yêu ai thực, kể cả yêu chính mình.

• Khiêm tốn. Người khiêm tốn thì có cái tôi như quả bóng bằng nilon xốp, xe cán lên dễ dàng, nhưng sau đó thì lại vẫn nguyên vẹn là quả bóng. Người có cái tôi lớn thì như là quả bóng cứng bằng đất hay xi măng, có thể bị vỡ khi bị đụng cái cứng hơn. Mà nếu không vỡ thì cũng làm đổ bể những quả bóng cứng khác khi đụng chạm. Nói chung là có tổn thương, không mình thì người khác, hoặc cả hai.

• Làm quen với tĩnh lặng thường xuyên. Mỗi ngày bỏ ra 10 hay 15 phút sống với tĩnh lặng—ngồi thiền, cầu nguyện, hay nhìn sao trên trời.

• Tin vào một quyền năng công bình cao hơn con người. Thượng đế, Chúa, Phật, hay một luật vay trả tự nhiên. Hãy nhìn thẳng vào sự thật: Nếu ta chỉ tin vào con người thuần túy, thì hơi khó đấy, với đủ mọi loại ma đạo quanh ta





* Tóm lại, ngạn ngữ tây phương nói, “Đời là tranh đấu.” Mà trong tranh đấu thì đức điềm tĩnh là yếu tố quan trọng số một. Đây không phải là triết ly’‎ lăng nhăng. Đây là kinh nghiệm học hỏi của mấy nghìn năm vũ thuật, của tất cả mọi võ gia trong thiên hạ.

Để kết luận, chúng ta hãy nghe James Allen nói trong quyển sách đã thành kinh điển của ông, As a Man Thinketh (Khi Con Người Suy Tư), năm 1902:

“Điềm tĩnh trong tâm trí là một trong những viên ngọc đẹp nhất của trí tuệ. Đó là kết quả của cố gắng trường kỳ và kiên nhẫn trong việc tự kiểm soát. Sự hiện diện của đức điềm tĩnh là biểu hiện của kinh nghiệm đã chín mùi, và biểu hiện của kiến thức sâu xa về các qui luật cũng như các vận hành của tư tưởng.

“Người điềm tĩnh, đã học được cách tự quản ly’, biết cách hòa mình với người khác; và ngược lại, những người khác kính trọng sức mạnh tinh thần của anh ấy, và cảm thấy là họ có thể học hỏi anh và trông cậy vào anh. Một người càng tĩnh lặng, thì thành công, ảnh hưởng, và quyền lực cho thiện hảo của anh ta càng lớn. Ngay cả người đi buôn bình thường cũng thấy được thương mãi của anh ta mạnh thêm khi anh ta phát triển được tính tự kiểm soát và điềm tĩnh, vì người ta luôn luôn thích làm ăn với một người có tác phong rất quân bằng.

“Người mạnh mẽ và điềm tĩnh luôn luôn được yêu mến và kính trọng. Anh ta giống như cây đại thụ che nắng trong vùng khan hạn, hang đá chở che trong cơn bão. Ai không yêu một quả tim tĩnh lặng, một cuộc đời dịu dàng và quân bình? Không cần biết là mưa hay nắng, hay bất kỳ đổi thay nào có thể đến với những người có được phúc đức này, họ luôn luôn ngọt ngào, tĩnh lặng, và điềm tĩnh. Cung cách chắc chắn quí hiếm, mà chúng ta gọi là tĩnh lặng, là bài học cuối của văn hóa, là hoa trái của linh hồn. Nó quí giá như trí tuệ, đáng thèm hơn vàng—vâng, hơn cả vàng ròng. Chỉ kiếm tiền mà thôi thì nhỏ bé biết bao so với một cuộc đời tĩnh lặng–cuộc đời sống trong đại dương của Sự Thật, dưới những lọn sóng, ngoài tầm với của bão tố, trong Điềm Tĩnh Vĩnh Cửu.”

Chúc các bạn một ngày vui
Chữ ký cá nhân [SIZE="4"][COLOR="Red"]Đã muốn liễu sanh tử ngay trong đời này thì phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận, dứt lòng tà, giữ lòng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành, thật sự vì sanh tử phát Bồ Đề tâm, dùng tín nguyện sâu trì danh hiệu Phật.(Ấn Quang Đại Sư)
Có thể trở thành bậc đại thông gia, nhưng liễu sanh thoát tử đã trở thành vô vọng rồi!
[url]http://www.niemphat.net/[/url][/COLOR][/SIZE]

thay đổi nội dung bởi: gioidinhhue, 08-11-2011 lúc 02:37 PM. Lý do: Gôm bài
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 09-11-2011, 09:53 AM
gioidinhhue's Avatar
gioidinhhue gioidinhhue is offline
Nhóm Nghiên Cứu Phật Học
 

Tên Thật: Hoạt Tử Nhân
Tham gia ngày: Mar 2009
Đến từ: A mi da phat
Bài gởi: 1,346
Thanks: 498
Thanked 443 Times in 263 Posts
Say 'Thank You!' for this post. = 0 For This Post / 0 tổng số
Kiên Nhẫn Là Chứng Tích Của Tình Yêu Đích Thực



Tâm sân hận sống động. Tâm sân hận phát khởi rồi cần thời gian để lắng xuống. Mặc dầu bạn có đủ bằng cớ để thuyết phục người kia rằng cơn giận của người ấy là do tri giác sai lầm của người ấy, bạn cũng không nên can thiệp ngay. Cũng như tham đắm, ghen ghét và tất cả những tâm hành bất thiện khác, tâm sân hận cần thời gian để biến hoại. Ngay cả trong trường hợp mà người kia nhận ra là mình đã hiểu lầm cũng vậy. Khi tắt quạt máy, quạt vẫn tiếp tục quay một thời gian khá lâu mới dừng lại. Cơn giận cũng vậy. Đừng có mong rằng người kia sẽ hết giận ngay. Như thế không thực tế. Để cho cơn giận có thì giờ tàn lụi. Đừng có gấp.

Kiên nhẫn là chứng tích của tình yêu đích thực. Một người cha muốn tỏ lộ tình thương yêu của mình cho các con thì phải kiên nhẫn. Bà mẹ, con trai, con gái cũng vậy. Nếu muốn thương yêu, bạn phải tập kiên nhẫn. Nếu không kiên nhẫn thì bạn không giúp người kia được.

Bạn cũng cần kiên nhẫn với chính bạn. Thực tập ôm ấp cơn giận đòi hỏi thời gian. Tuy nhiên chỉ cần năm phút thực tập hơi thở chánh niệm, bước đi chánh niệm là có thể ôm ấp đau khổ một cách hiệu quả. Nếu năm phút không đủ thì mười phút, nếu mười phút không đủ thì mười lăm phút. Hãy dành đủ thì giờ cần thiết. Thực tập theo dõi hơi thở hay đi thiền hành ngoài trời là một pháp môn mầu nhiệm để ôm ấp cơn giận. Ngay cả thực tập chạy bộ (jogging) trong chánh niệm cũng giúp ích rất nhiều. Cũng như khi nấu một nồi khoai. Phải đun lửa ít nhất là mười lăm hay hai mươi phút khoai mới chín. Phải nấu cơn giận bằng ngọn lửa chánh niệm. Có thể là cần đến mười hay hai mươi phút. Có thể lâu hơn.



Đạt Thắng Lợi

Khi nấu khoai thì phải đậy nắp để khỏi mất hơi. Đó gọi là định lực. Vậy thì khi thực tập hơi thở hay bước đi chánh niệm để chăm sóc sân hận chúng ta không nên làm gì hết. Không nên nghe radio, không nên coi TiVi, hay đọc sách. Hãy 'đậy nắp' lại và chỉ làm có một việc: thực tập hơi thở chánh niệm, bước đi chánh niệm, đem toàn lực ra để chăm sóc cơn giận, như chăm sóc một em bé.

Sau một thời gian ôm ấp và quán chiếu, tuệ giác sẽ bừng nở và cơn giận sẽ suy giảm. Bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhàng và phấn khởi trong ý muốn trở lại giúp người kia. Khi mở nồi khoai chín ra bạn sẽ thưởng thức mùi khoai thơm. Tâm sân hận đã được chuyển hóa thành tâm từ bi.

Đây là một điều có thể làm được. Cũng như bông hoa tu-líp. Khi mặt trời chiếu đủ sức nóng thì hoa sẽ nở. Cơn giận của bạn cũng là một bông hoa. Bạn ôm ấp nó bằng ánh sáng chánh niệm. Hãy để cho năng lượng của chánh niệm thấm vào năng lượng của sân hận. Sau năm, mười phút thực tập chánh niệm cơn giận sẽ được chuyển hóa.

Tất cả các tâm hành - sân hận, ganh tị, tuyệt vọng v..v.. đều chịu ảnh hưởng của chánh niệm cũng như cây cỏ chịu ảnh hưởng của ánh nắng. Nhờ nuôi dưỡng năng lượng chánh niệm mà ta có thể chữa trị thân và tâm bởi vì năng lượng chánh niệm chính là năng lượng của Bụt. Trong truyền thống đạo Cơ Đốc, người ta nói rằng Chúa Jesus có sẵn trong người năng lượng của Chúa Trời, năng lượng của Chúa Thánh Linh. Vì vậy mà Chúa Jesus có thể chữa trị cho nhiều người. Năng lượng có khả năng chữa trị đó được gọi là Chúa Thánh Linh. Trong ngôn ngữ của đạo Bụt năng lượng đó được gọi là năng lượng của Bụt, năng lượng của Chánh niệm.

Chánh niệm chứa năng lượng của Định Lực, của Hiểu Biết và Từ Bi. Vậy thì, thiền tập theo đạo Bụt là thực tập chế tác năng lượng giúp ta có được sự tập trung, từ bi và hiểu biết. Tất cả mọi người trong một trung tâm tu tập chỉ có làm một việc đó và cùng nhau cống hiến một vùng năng lượng tập thể mạnh mẽ khả dĩ ôm ấp và bảo vệ chính họ và những người khác đến tu tập.

Chỉ cần một buổi thiền tập ta cũng đã nhận thấy là ta có thừa khả năng chăm sóc cơn giận. Ta đã đạt thắng lợi cho riêng ta và cho những người ta thương. Khi ta thất bại, những người ta thương cũng sẽ thất bại theo. Khi ta thắng, ta cũng thắng cho người ta thương. Vậy thì nếu khi một ai đó không biết cách tu tập thì ta sẽ tu tập cho ta và cả cho người ấy. Đừng đợi người kia thực tập rồi ta mới bắt đầu thực tập. Ta tu cho cả hai.

http://thuvien-thichnhathanh.org/ind...yn-hoa?start=5

**************************
Chào các bạn,

Mỗi người chúng ta có một số thói xấu, mà ta phải gọi là tật nguyền thì mới đúng, vì chúng làm cho ta trở thành tật nguyền trong cách sống—nổi nóng, kiêu căng, thích chỉnh người khác, thích đì người khác, lo sợ, ghen ghét, đố kỵ, nói dối, thích phóng đại, v.v… Nếu nói về tật nhỏ tật lớn, mỗi người có thể có hơn mười tật một cách dễ dàng.

Nếu ta phải chữa từng tật một cho cả hơn mười tật như thế thì rất là mệt mỏi. Nhiều khi cả 10 năm chưa chữa xong được một tật, nói gì đến các tật kia.

Hơn nữa, khi ta tập trung vào “chữa bệnh ta hay ghen ghét” chẳng hạn, thì “ghen ghét” là tiêu cực và càng tập trung vào “ghen ghét” như thế, thì “ghen ghét” lại càng đến, chẳng giảm tí nào. Đó là Luật Hấp Dẫn. (Từ “chữa bệnh” không có hiệu năng gì trong Luật Hấp Dẫn. Từ chủ lực của câu nói—“ghen ghét”—là từ “hoạt động” trong Luật Hấp Dẫn).

Cho nên ta phải tập trung tâm trí vào 1 điều tích cực có thể chữa các tật nguyền tiêu cực của ta.

Tất cả các tật nguyền tâm ly’ đều có từ một gốc mà ra—đó là tâm xung động. Tâm của ta xung động, thì chạm nhẹ đến là nó nhảy lung tung, đủ mọi kiểu nhảy disco, techno, salsa… thời thượng—sân hận, lo sợ, ghen ghét, v.v…

Cho nên muốn một lúc điều trị hết một loạt các tật nguyền thì chúng ta chỉ cần tập trung chiến thắng tâm xung động, tức là tập trung vào tu tập tâm tĩnh lặng.

Tu tập tâm tĩnh lặng cho ta hai điều quan trọng:

1. Tĩnh lặng là gốc để chữa mọi tật nguyền xung động.

2. Khi ta tập trung vào tĩnh lặng, là ta tập trung vào tích cực, và do đó ta sẽ tạo ra năng lượng tích cực, và sẽ Hấp Dẫn “tĩnh lặng” đến.

Sự thật là, tĩnh lặng là trung tâm và là toàn thể của tu tập Tư Duy Tích Cực. Tĩnh lặng quan trọng đến mức mà nếu bạn không luyện tập tĩnh lặng nghiêm chỉnh, bạn có thể đọc hết hơn 1000 bài trà đàm trên ĐCN và cũng chẳng hiểu gì đúng cả.

Tập tĩnh lặng thì có 3 điều chính:

1. Lấy Thiền định hay cầu nguyện làm gốc, một trong những cách sau đây:

• Ngồi thiền, tập trung vào hơi thở.

• Trì tụng một câu chú, như “Om Mani Padmi Hum” và tập trung vào âm thanh và năng lượng do câu chú tạo ra. (Đọc chú thì phải đọc ra âm. Nhất là đọc chậm và to để tạo ra đúng tần số âm thanh trong đầu)

• Niệm Phật, như “Nam mô A di đà Phật” và tập trung vào hình ảnh Phật A di đà, và hình ảnh Phật của chính mình ngồi bên cạnh Phật A di đà. Đây là quán tưởng Phật tính của chính mình.

• Đọc kinh, nhất là các bài kinh ngắn, đọc đi đọc lại nhiều lần, như là lần hạt mân côi trong công giáo, lấy Kinh Kính Mừng làm chủ lực. Đọc kinh và đặt tâm trí vào từng chữ của lời kinh.

• Cầu nguyện để “nương tựa” và “noi gương”. Nương tựa vào Chúa/Phật/Quan Âm Bồ Tát/Đức Mẹ Maria/Allah/Ông Trời/Bà Trời… Và noi gương vị nào mà mình đang cầu nguyện đó, cố gắng sống như vị ấy sống—yêu thương, an bình, tĩnh lặng…

2. Chậm lại trong mọi hành động của mình hàng ngày

Nói chuyện hay tranh luận thi chậm lại, đừng quá hăng hái, thì dễ kiểm soát thái độ của mình hơn. Gặp chuyện bức xúc, điên tiết quá, muốn đấm hắn ngay cho đã giận, thì chậm lại, tìm chỗ vắng Thiền hay cầu nguyện một lúc. Ra đường luôn luôn có khuynh hướng chạy xe như ăn cướp, thì tự ép mình chạy chậm lại, tưởng tượng đang chở bà bầu 8 tháng, chạy dịu dàng cẩn thận. Muốn có một triệu đô la ngay (và chắc là phải đi ăn cướp) thì chậm lại, tin rằng con rùa kiên nhẫn của La Fontaine sẽ có một triệu đô la một ngày nào đó.

3. Yêu mọi người vô điều kiện

Nếu không yêu được thì cũng tập thói quen khi nhìn một người thì tự động tập trung vào cái hay của người ấy (Mọi thứ hay của mọi người, không chỉ là môi cười chúm chím chim sa cá lặn của cô nàng mà mình đang trồng cây si! Và cũng đừng bao giờ nói “Anh ơi, em tìm mãi mà con khỉ khô đó chẳng có gì hay cả. Em nói thật đó!”).

Tất cả mọi phương cách thiền định và cầu nguyện sẽ vô ích nếu ta không yêu mọi người vô điều kiện—vì “ghét người”, dù ta cho là đúng hay sai, thì cũng là tâm xung động.

Tĩnh lặng chữa mọi tật nguyền.

Chúc các bạn một ngày tĩnh lặng.

Mến,

Hoành
Chữ ký cá nhân [SIZE="4"][COLOR="Red"]Đã muốn liễu sanh tử ngay trong đời này thì phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận, dứt lòng tà, giữ lòng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành, thật sự vì sanh tử phát Bồ Đề tâm, dùng tín nguyện sâu trì danh hiệu Phật.(Ấn Quang Đại Sư)
Có thể trở thành bậc đại thông gia, nhưng liễu sanh thoát tử đã trở thành vô vọng rồi!
[url]http://www.niemphat.net/[/url][/COLOR][/SIZE]

thay đổi nội dung bởi: gioidinhhue, 09-11-2011 lúc 09:53 AM. Lý do: Gôm bài
Trả Lời Với Trích Dẫn
Gởi Ðề Tài Mới  Trả lời  


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chủ đề giống nhau
Ðề tài Người Gởi Chuyên mục Trả lời Bài mới gởi
SÁCH: Một trăm ngày niệm Phật & một trăm bài pháp que huong LIÊN TÔNG TỊNH ĐỘ NON BỒNG 0 23-11-2010 05:23 PM
CHÚ LĂNG NGHIÊM-Hoà Thượng Tuyên Hoá em_lanh Kinh Bắc Tông 1 11-10-2010 05:03 PM
Kỷ Yếu Liên Tông Tịnh Độ Non Bồng (Tập II) que huong LIÊN TÔNG TỊNH ĐỘ NON BỒNG 0 07-10-2010 01:36 PM
Kỷ Yếu Liên Tông Tịnh Độ Non Bồng (Tập I) que huong LIÊN TÔNG TỊNH ĐỘ NON BỒNG 0 05-10-2010 10:56 AM
Chết Trong An Bình HYMALAPSON Chết Và Tái Sinh 0 26-06-2009 02:18 PM


Múi giờ GMT. Hiện tại là 04:24 PM.
+ Độ Phân Giải Chuẩn Của Website Site là 1366X768
+ phát triển từ PHP-Nuke, lưu hành theo giấy phép của GNU/GPL.
+Mọi hình thức sao chép & Để lại NGUỒN đều được hoan nghênh
+Liên Tông Tịnh Độ Non Bồng- Quan Âm Tu Viện,K2/77, Đường NAQ.
Khu phố 3, Phường Bửu Hòa, Thành phố Biên Hòa, Tỉnh Đồng Nai
Liên Hệ qua Mail tranquoctuanls@gmail.com
+ HOTLINE : 0977.374.742 (OR) 0988.18.38.11